Nét đẹp quê mình

CÂU CÁ AO LÀNG

 

Mình về qua chốn ao làng

Chiếc cầu ván ghép cũ càng còn đây

Quanh bờ rợp mát bóng cây

Khế sung ngả ngọn nụ đầy, quả sai

Lòa xòa mấy bụi dứa gai

Vẳng ra tiếng cuốc cho ai nao lòng

Lập lờ từng đám rêu rong

Rễ bèo cá đớp nước trong vơi đầy

Khi nắng đổ, lúc mưa rây

Lăn tăn gợn sóng trời mây in hình

Nổi lên phao trắng dập dình

Nhìn theo hồi hộp ta mình thú sao

Từng đàn cá quẫy nước chao

Trẻ con cánh tớ dễ nào quên đâu

Quanh bờ chiều đến ngồi câu

Nét xưa vẫn đấy thấm sâu quá rồi

Về thăm lòng bỗng bồi hồi

Bởi bao kỷ niệm trong tôi hiện về!

Nguyên Lịch

Góp thêm đôi vần

Thú sao sổng cảnh ở làng

Cái thời xưa ấy ngày càng vấn vương

Ao chuôm bên những con mương

Cũng như mình đấy gió sương dãi dầu

Bao nhiêu hình bóng ghi sâu

Với ngày cắt cỏ, buông câu trên đồng.

Dào Nguyên

họa thơ bác Hưởng

Dẫu mình ngoài phố bấy nay

Làm sao quên được nơi này thú sao

Tình quê mãi cứ thấm vào

Trong lòng chẳng thể hồ ao quên dần

Cá câu mình nhớ vô ngần

Về đây đâu`muốn rời chân ra đương!

Lê Trường Hưởng

Hỏi?

Ao làng...xưa hay hiện nay?

Vẫn còn giữ được cảnh này tuyệt sao!

Tràn lan 'Dự án" nhẩy vào

Cây Đa, Giếng Nước, Đình, Ao mất dần

Về thăm quê đứng tần ngần

Hình như ta lạc bước chân sai đường!