Nét đẹp quê mình

HỒN THƠ ĐẤT TRẠNG

 

Yêu sao Vĩnh Bảo quê mình

Hồn thơ Đất Trạng nghĩa tình bấy lâu

Phương xa lòng nhạt mờ đâu

Cội nguồn mãi cứ thấm sâu từng dòng

Trải qua bao những năm ròng

Hướng về Tiên tổ mà lòng vấn vương

Mãi mang nét đẹp quê hương

Văn đàn cứ thấy yêu thương dạt dào

Xóm thôn nhung nhớ cồn cào

Con đò, giếng nước thấm vào thi ca

Phố phường tấp nập phồn hoa

Cũng không quên được với bà con ta

Nơi say đèn sách từng nhà

Cho mình xúc động những là đầy vơi

Văn chương đến với muôn nơi

Xứng danh Đất Trạng ý, lời hay sao

Cháu con biết mấy tự hào

Mang nền khoa bảng gửi vào đó đây

Như là nước thấm xanh cây

Bút nghiên mài dũa đắp xây bốn bề

Trang thơ cảm hứng tràn trề

Nhớ về Tiền bối chẳng hề phôi phai!