Nét đẹp quê mình

NƠI XA NHỚ MẸ

 

Bao năm còn nhớ đến làng

Với hình bóng mẹ ngày càng khắc sâu

Phồn hoa đất khách bấy lâu

Mà sao chẳng thể quên đâu thuở nào

Nhiều khi mẹ đói cồn cào

Vắt từng giọt sửa gửi vào miệng con

Quản gì vượt thác, trèo non

Dành con cơm áo héo hon thân hình

Dặn dò sống phải nặng tình

Thấm sâu tận đáy lòng mình đâu vơi

Bây giờ giữa chốn xa vời

Dẫu rằng vật chất suốt đời thiếu chi

Làm sao quên cảnh hàn vi

Nặng vai mẹ gánh cũng vì cháu con!