Nét đẹp quê mình

NGẮM HÒN NON BỘ

 

Giang sơn riêng cõi cỏn con

Thu vào đây cảnh nước non tuyệt vời

Lối mòn uốn lượn quanh đồi

Bên cầu Lã vọng vẫn ngồi buông câu

Cheo leo vách đá hang sâu

Rêu phong phủ kín bao lâu lớp dầy

Bàn cờ Đế thích còn đây

Chụm đầu hai Lão ngất ngây trổ tài

Cỏ cây quấn quyện đan cài

Sườn non phô sắc một vài lầu son

Vươn ra mấy chỏm chon von

Tung tăng dưới bể từng con cá vàng

Lòng sao thanh thản nhẹ nhàng

Say sưa ngắm cảnh dễ dàng rời đâu

Yêu đời tha thiết bấy lâu

Bởi cùng non bộ nặng sâu cái tình.

 

TẠO LÊN NÉT ĐẸP

 

Yêu sao những bác nghệ nhân

Chăm lo uốn tỉa chuyên cần sớm trưa

Phải chăng lòng mãi say sưa

Trải qua sớm tối nắng mưa chẳng sờn

Hoa thơm ong bướm dập dờn

Phất phơ trước gió nụ dơn, đóa hồng

Bốn mùa hương sắc thắm nồng

Bừng lên nét đẹp cứ trông thỏa lòng

Dáng cây đủ kiểu thẳng cong

Hay sao là thế bạt phong thân tùng

Lá xanh, hoa thắm một vùng

Đã cho bao khách vui cùng nơi đây

Thả hồn quyện với cỏ cây

Hòa vào trời đất ngất ngây cảnh tình

Bàn tay, khối óc ta mình

Tạo ra nét đẹp bóng hình quê hương.

Đức Chính

Cùng chủ đề

Chung vui cùng anh.

NON BỘ

Gấm vóc giang sơn ở trước nhà

Đường vào tiên cảnh phải đâu xa

Nhấp nhô đỉnh núi tràn mây phủ

Lấp lánh sườn đồi ngập tuyết sa

Nước chảy suối sâu vui cá lượn

Gió lùa động thẳm rộn chim ca

Bồng lai một cõi nơi dương thế

Chan chứa tình đời mãi với ta!