Nét đẹp quê mình

CÁI SAY THUỐC LÀO

 

Qua đường mười bẩy rẽ vào

Cổ Am mình, khói thuốc lào "vắt vai"

Dẫu rằng chua mặn đất đai

Bởi chăng đặc sản chẳng ai nản lòng

Làm nên hương vị thơm nồng

Đổ bao công sức vun trồng sớm trưa

Để rồi kẻ chuộng, người ưa

Thấm vào hồn chút say sưa bần thần

Bà con làm lụng chuyên cần

Ngại gì đâu việc nhọc nhằn chăm nom

Thương ông cúi mỏi lưng khom

Bên cầu dao thái đêm hôm mỏi nhừ

Cho ai giây phút ngồi thừ

Cầm vào mồi thuốc lừ đừ ngất ngây

Mãi từ Thanh Hóa, Sơn Tây

Tiếng hay biết đến, về đây đặt hàng

Lại còn Bắc Cạn, Hà Giang

Có bao là khách đã mang thuốc về

Xa xưa Vua Chúa cũng mê

Nồng nàn hương vị bốn bề đều say

Đường về làng Cổ hôm nay

Cảnh dù thay đổi tiếng hay vẫn đồn

Say cho quên hết nỗi buồn

Đê mê bỗng chốc tâm hồn bay cao

Thuốc này mới quý làm sao

Để người đắm đuối từ bao lâu rồi!

Nguyên Lịch

Nối vần thơ bạn Quang Tuân:

Bà con năm tháng thâm canh

Mênh nông tươi tốt lúa xanh trên đồng

Người làm cỏ, kẻ gánh gồng

Cảnh quê mới thấy mặn nồng biết bao

Dẫu rằng đến với nơi nao

Tình quê hương mãi dạt dào trong ta!

Trần Quang Tuân

Thăm hỏi

Thuốc lào chưa hút đã say

Đượm tình hương lá , thơm tay người trồng

Xua tan lạnh giá mùa đông

Thân tình bạn hữu thắm nồng hương quê

Thuốc lào nghe nói đã mê

Cổ Am Vĩnh Bảo nhớ về quê anh