Nét đẹp quê mình

NHỚ MÃI QUÊ MÌNH

Nhiều năm biền biệt phải xa làng

Nhớ quá lòng mình lại xốn xang

Sáng đã vấn vương cho thổn thức

Đêm còn lưu luyến để mơ màng

Mái đình, bến nước lòng luôn giữ

Rặng chuối, bờ tre dạ mãi mang

Mong một ngày về cùng chốn cũ

Tình quê dào dạt quý hơn vàng!

ĐỂ LÒNG VẤN VƯƠNG

Xa cách mà lòng mãi nhớ thương

Bà con thân thuộc chốn quê hương

Tháng năm tất bật cùng gà lợn

Sớm tối dãi dầu với ruộng nương

Lạnh buốt chiều đông còn cấy lúa

Nóng ran trưa hạ vẫn khơi mương

Suốt đời lăn lộn nơi đồng áng

Khiến kẻ xa làng dạ vấn vương!