Nét đẹp quê mình

ĐÂU QUÊN QUÊ NHÀ

Làm sao quên được quê hương

Nơi đây năm tháng vấn vương khó rời

Ấm lòng tiếng mẹ ru hời

Thiết tha chan chứa trong lời nước non

Nơi xa bao những người con 

Luôn mang kỷ niệm sắt son sớm chiều

Tuổi thơ say thả cánh diều

Chăn trâu, cắt cỏ trải nhiều nắng mưa

Bạn bè ríu rít sớm trưa

Sao mà nghịch ngợm say sưa vui vầy

Khi đánh đáo, lúc trèo cây

Áo quần, sách vở mực dây cả vào

Nô đùa, ngụp lặn hồ ao

Cùng chơi trận giả ầm ào quãng đê

Chuyện xưa ôn lại say mê

Giữa nơi đất Khách bốn bề nguy nga

Tìm về nguồn cội sâu xa

Chứa chan kỷ niệm trong ta một thời

Quê nhà sâu nặng người ơi

Dẫu nơi góc biển, chân trời đâu quên!