Nét đẹp quê mình

ĐI QUA CỔNG LÀNG

Cổng này từ những ngày xưa

Là nơi năm tháng đón đưa người làng

Qua đây chân bước rộn ràng

Dẫu rằng xa mấy dễ dàng quên đâu

Vác bừa, quẩy mạ, dắt trâu

Nhà nông ra ruộng bấy lâu cấy, cày

Hẹn hò nhau cũng chốn này

Cho anh cùng chị dãi bày tâm tư

Nhiều lần ra Cổng đón thư

Phương nao gửi tới nhận từ tay ai

Tiễn đưa biết mấy chàng trai

Lên đường cứu nước đâu sai lời thề

Đến ngày chiến thắng trở về

Xóm làng ra đón tràn trề niềm vui

Nơi đây cô bác ngậm ngùi

Đưa người khuất núi khăn chùi lệ rơi

Chiều hè Cổng rộng là nơi

Bà con hóng mát ngồi chơi lẽ thường

Tưng bừng trẻ nhỏ trên đường

Đã qua Cổng ấy tới trường sớm trưa

Đi đâu chợt gặp cơn mưa

Dừng chân trú lại Cổng xưa một hồi

Bôn ba góc biển, chân trời

Nhớ nhung chốn cũ suốt đời trong ta

Như lòng người,Cổng mở ra

Đón bao nhiêu đứa con xa về làng!