Nét đẹp quê mình

NÉT ĐẸP QUÊ TA

Quý sao hai tiếng quê hương

Biết bao lưu luyến, vấn vương ta mình

Nơi đây trọn nghĩa, vẹn tình

Quen thân như bóng với hình bấy lâu

Chăn trâu, cắt cỏ, buông câu

Một thời đáng nhớ khắc sâu quá rồi

Chân trời, góc biển xa xôi

Hướng về nguồn cội lòng tôi dạt dào

Bôn ba khắp nẻo quên nào

Mái đình, bến nước lắng vào trong ta

Cội nguồn lòng những thiết tha

Qua nhiều năm đấy mặn mà làm sao

Tổ tiên mình mãi đề cao

Từ trong sâu thẳm ai nào quên đâu

Cháu con ý hợp, tâm đầu

Phát huy gương tốt bấy lâu nhớ đời

Bên nhau chung sức đắp bồi

Quê hương giầu đẹp từ hồi xa xưa

Đã từng qua mấy nắng mưa

Vẫn luôn gắn bó sớm trưa với mình

Chứa chan là ở nghĩa tình

Mang bao nét đẹp bóng hình quê ta!

VỀ VỚI QUÊ MÌNH

Đã từng bươn trải chán chê

Phong trần rũ sạch, mình về với quê

Mà sao sung sướng hả hê

Lòng thôi nhung nhớ tái tê, cồn cào

Cầu ao ván ghép ngồi vào

Lại như thơ ấu hôm nào buông câu

Trên đồng cắt cỏ, chăn trâu

Bờ đầm bắt chuột hang sâu cố đào

Những hôm trời đổ mưa rào

Dưới mương thả vó lao xao cá đàn

Xanh tươi bầu bí trên giàn

Chõng tre ngồi mát đón làn gió bay

Nơi này muối nặn, gừng cay

Nước chè đầy bát trên tay bạn mời

Bên nhau qua lại không rời

Bà con tình cảm suốt đời nặng sâu

Chốn xa xăm chẳng quên đâu

Bờ tre, bến nước, bãi dâu, mái đình

Nay về sống cảnh yên bình

Hết rồi lạnh lẽo, lòng mình ấm sao

Hòa vào rơm rạ, vườn ao

Để càng cảm xúc dạt dào trong ta!