Nét đẹp quê mình

SAY VỊ THUỐC LÀO

Thuốc lào làng Cổ quê tôi

Thơm ngon nức tiếng từ hồi ngày xưa

Từng vào cung điện tiến Vua

Cùng người gắn bó sớm trưa khó rời

Sơi vàng được nắng thơm hơi

Rít vào sảng khoái làm vơi nhọc nhằn

Thú sao góc ruộng, bờ đầm

Cùng vê mồi thuốc giữa tầm giải lao

Điếu cày kẻ đón, người trao

Bên nhau nghiêng ngả lao đao, lờ đờ

Phải chăng từ trước đến giờ

Cho đây chín nhớ, mười chờ người ơi

Hương quê tỏa đến muôn nơi

Cũng nhờ tỉa hái, thái phơi nhiều nhà

Mồ hôi, công sức đổ ra

Nắng mưa dầu dãi đồng xa, bãi gần

Bà con sớm tối chuyên cần

Trải qua vất vả, xoay vần hôm mai

Dẫu rằng chua mặn đất đai

Bởi chăng đặc sản không ai nản lòng

Làm lên chất đậm, vị nồng 

Ngại gì tưới tắm, vun trồng sớm trưa

Để rồi kẻ chuộng, người ưa

Thấm vào trong dạ say sưa dâng đầy

Mãi từ Thanh Hóa, Sơn Tây

Cũng từng biết tới về đây đặt hàng

Lại còn Bắc Cạn, Hà Giang

Biết bao là khách đã mang thuốc về

Xa xưa Vua Chúa cũng mê

Phất phơ khói quyện bốn bề đều say

Đường về đất Trạng hôm nay

Cảnh dù thay đổi thuốc hay vẫn còn

Cho ai quên hết nỗi buồn

Đê mê bỗng chốc tâm hồn vút cao

Điều này mới quý làm sao

Nơi xa con cháu tự hào bao nhiêu!